Archive

Archive for October, 2013

Bế Giảng Khóa Thăng Tiến Các Thiếu Nữ Dân Tộc tại Giáo Miền Kontum

31/10/2013 Leave a comment

BẾ GIẢNG KHÓA THĂNG TIẾN CÁC THIẾU NỮ DÂN TỘC

TẠI GIÁO MIỀN KON TUM

( NGÀY  30-10-2013 )

**********

 

            Sáng nay, 30-10-2013, tại nhà Thăng Tiến các thiếu nữ Dân Tộc nằm trong khuôn viên Nhà Xứ Kon Rơbàng – Miền Kon Tum, đã diễn ra Lễ Bế Giảng cho các thiếu nữ Khóa 7.

             Ngôi Nhà Thăng Tiến này đã được các nữ tu Dòng Thánh Phaolô, thuộc Cộng Đoàn Phương Nghĩa cưu mang cùng với sự khích lệ và tích cực nâng đỡ của Cha nguyên chính xứ Kon Rơbàng, cha Đaminh Trần Văn Vũ, nên chỉ trong vòng 3 tháng đã xây dựng xong. Và vào ngày 03-11-2011, Khóa học đầu tiên đã được khai giảng với sự góp mặt của 30 thiếu nữ từ các Giáo Xứ  ở xa đã được các Cha Sở chọn lọc gửi tới.

Cùng cộng tác với các Soeurs Phaolô là các Yă Dòng Ảnh Phép Lạ đang phục vụ tại Kon Rơbàng.

Các em cũng rất hạnh phúc vì có Cha Bề Trên Cộng Đoàn Dòng Đa Minh, Quản Xứ Giáo xứ Kon Rơ bàng là Cha Linh hướng; và hạnh phúc hơn nữa là ngày ngày được tham dự Thánh Lễ, được nghe chia sẻ Lời Chúa và được quý Cha dạy dỗ.

             Trong “mục đích nâng cao mức sống vật chất và tinh thần của dân làng, bằng cách giáo dục các thiếu nữ…”, các nữ tu đã có một chương trình đào tạo ngắn hạn về các kỹ năng sống cũng như những phương thức cơ bản trong các sinh hoạt để giúp cho các học viên có thể tự tháo vát và bương chải  trong cuộc sống của các em mai sau.

Các em được huấn luyện về vai trò của một người vợ, người mẹ trong gia đình qua những môn học về nội trợ như vá may,bếp núc, chăm sóc sức khỏe ban đầu và cách chăm sóc trẻ sơ sinh… Ngoài ra các em cũng được huấn luyện kỹ về nghệ thuật cắm hoa, tập hát và cách dàn dựng những bài múa dâng hoa…để về làng giúp cho Giáo Xứ của mình cách cụ thể.

XIN XEM TIẾP…

Nếu chỉ còn

31/10/2013 Leave a comment

NẾU CHỈ CÒN

LỄ TẠI NGHĨA TRANG – 2/11.

.

Tôi chọn bài hát “Nếu chỉ còn một ngày để sống” của Nhạc sĩ Hoài An với những ca từ gợi ý để suy niệm trong thánh lễ tại nghĩa trang tối nay.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, người đưa tôi về đến quê nhà.

Để tôi thăm làng xưa nguồn cội, cho tôi mơ, mơ tiếng Mẹ Cha.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, người cho tôi một khúc kinh cầu.

Người tôi thương êm ấm môi cười, cho con tôi bước đời yên vui.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta trả ơn cuộc đời.

Làm sao ta đền đáp bao người, nâng ta lên qua bước đời chênh vênh.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, làm sao ta chuộc hết lỗi lầm.

Làm sao ta thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, muộn màng không lời hối lỗi chân thành.

Buồn vì ai ta làm ai buồn, xin bao dung tha thứ vì nhau.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp.

Phải chăng ta có lúc vội vàng, nên ra đi chưa được bình an.

Cho tôi như bóng mây, lang thang qua cõi này.

Cho tôi được ngắm sao trên trời, giữa hương đồng cỏ nội.

Cho tôi như khúc ca, bay đi xa rất xa.

Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người.

Cho tôi được sống trong tim người, bằng những lời ca.

 

Tối nay, chúng ta dâng lễ hiệp thông cầu nguyện cho anh chị em đang an nghĩ nơi Đất Thánh này. Không gian tĩnh mịch, trầm lắng và thánh thiện. Cảnh vắng lặng của một thế giới an bình. Khói hương quyện bay trên các phần mộ. Nhớ về các những người thân yêu đã khuất bóng.Những kỷ niệm lung linh nhập nhoà soi vào trí nhớ bao thân thương hình bóng những người đã an giấc ngàn thu.

Ngày 1/11, có lễ kính Các Thánh là những Đấng thuộc Giáo Hội vinh hiển trên thiên đàng. Ngày 2/11 là lễ nhớ Các Đẳng là những vị thuộc Giáo Hội thanh luyện. Chúng ta đang sống thuộc Giáo Hội lữ hành chiến đấu. Bây giờ, tôi và anh chị em đứng ở giữa, chưa đi lên mà cũng chưa xuống dưới. Cứ coi như tôi là gạch nối giữa hai nơi trong nguyện cầu, tưởng niệm. Rồi đây tôi sẽ thuộc về một trong hai cộng đoàn này.

Tháng 11, ngước lên cao, tôi khẩn xin Các Thánh cầu thay nguyện giúp; nhìn xuống dưới, tôi liên kết với Các Đẳng bằng kinh nguyện thánh lễ và việc lành phúc đức. Như vậy, tháng cầu hồn là tháng cử hành thực tại thánh, một liên hệ thánh của Giáo Hội hiệp thông. 

 Bài ca “Nếu chỉ còn” thay lời cho người đã ra đi nói lời tri ân với người đang sống: Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người. Cho tôi được sống trong tim người, bằng những lời ca.

Những người đã ra đi yên nghĩ trong lòng đất, họ cần điều gì nhất? Họ cần đến lòng thương xót Chúa. Họ cần chúng ta nhớ đến họ bằng tình yêu thương của trái tim. Họ muốn chúng ta đừng quên họ nhưng hãy nhớ đến họ bằng kinh nguyện và thánh lễ. Ông bà cha mẹ, những thân bằng quyến thuộc cần chúng ta cầu nguyện tưởng nhớ đến họ. Người đã khuất sống mãi trong trái tim tình yêu, trong lòng nhớ ơn thiết nghĩa của chúng ta. Giọt nước mắt khi người ta khóc, chính là những viên kim cương lấy từ trái tim để tặng cho người mình nhớ thương đã an nghĩ.

Tôi nhớ lời một ca khúc “Không Tên” của Nhạc sĩ Vũ Thành An: “Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa?”. Sống mà không được nhớ tới là sống trong lạnh lẽo của mộ sâu. Đau khổ nhất của người đang sống chính là cô đơn, là không được ai nhớ đến.Thiệt thòi lớn nhất của người đã chết là bị quên lãng. Người đã chết chẳng cần ăn mặc, không nói năng, không nổi niềm, không đi đứng. Họ đã bước vào cõi thinh lặng ngàn thu. Họ chỉ cần chúng ta nhớ đến và cầu nguyện. Họ muốn chúng ta cho họ những bông hoa tưởng nhớ, những nụ hoa cầu nguyện, những mật hoa bác ái, những hương hoa hy sinh.

Người Công Giáo được khuyến khích thực hiện những điều thiết thực, như xin Lễ, dự Lễ, đọc kinh cầu nguyện, làm việc lành phúc đức… để chuyển cầu cho những người đã ra đi mà còn đang vướng mắc một vài trở ngại nào đó khiến họ chưa hoàn toàn chia sẻ vinh quang và hạnh phúc với Thiên Chúa. “Cầu nguyện cho người chết để họ được giải thoát khỏi tội lỗi là một ý tưởng lành thánh” (2 Mcb 12, 46; GH, 50). Khi cầu nguyện cho họ, chúng ta không chỉ giúp họ, mà còn làm cho lời họ chuyển cầu cho chúng ta hiệu quả hơn” (GLCG, số 958). Những việc lành phúc đức cho chúng ta một cảm giác hạnh phúc và ý nghĩa bởi vì thân nhân của chúng ta đã và sẽ còn được tưởng nhớ đến mãi.

Bao nhiêu tư tưởng cao siêu, bao nhiêu câu chuyện yêu đương đẹp như thần thoại cũng đều gói gọn trong cỗ quan tài. Bao nhiêu khối óc vượt nhân thế, bao nhiêu tính toán siêu vời cũng vỏn vẹn trong chiếc quan tài. Mênh mông như cuộc đời sau cùng cũng im lặng trong lòng đất. “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt”, ai cũng về với cát bụi thôi.Nghĩa trang là nơi an bình yên tĩnh cho mọi người.

Tháng 11, Giáo Hội mở kho tàng ân phúc của Thiên Chúa, tạo dịp để các tín hữu mở rộng tấm lòng hướng về người đã khuất. Các nguồn ân đại xá hay tiểu xá dành cho các linh hồn nơi luyện hình chính là những quà tặng của ân tình. Trao cho người đã khuất, dù chỉ là một món quà mọn cũng là vô giá, vì các linh hồn trong luyện hình giờ đây không thể làm được gì cho bản thân. Mầu nhiệm Giáo Hội thông công là một trong những mầu nhiệm đẹp của tình yêu.

Được sống và được yêu là điều hạnh phúc nhất. Sự sống là hồng ân Chúa ban. Và nếu chỉ còn một ngày để sống, tôi sẽ làm gì?

Lời ca ước mong: Xin đưa tôi về đến quê nhà để tôi thăm làng xưa nguồn cội, để tôi nghe tiếng nói của Mẹ Cha, của người thân yêu. Xin cho tôi một khúc kinh cầu, xin chuộc hết lỗi lầm để thanh thản tâm hồn, xuôi đôi tay đi giữa hừng đông.

Nếu chỉ còn một ngày để sống, chợt nhận ra cuộc đời quá đẹp. Đẹp vì hồng ân sự sống, đẹp vì tình người chan hòa, đẹp vì hiệp thông trong mầu nhiệm thánh lễ nối kết người đang sống và người đã an giấc ngàn thu.

Tối nay, bên những người thân yêu đang an nghĩ nơi đây, xin nói thay cho họ những lời này: Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người. Cho tôi được sống trong tim người, bằng những lời ca.

Giáo hội dành tháng 11 cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, nên tháng 11 là tháng của niềm hy vọng Phục sinh. Đây là thời gian mà mỗi khi thắp nén nhang trên phần mộ người chết, nhìn theo làn khói nhẹ toả bay ta cũng nâng tâm hồn lên tới Chúa là nguồn sự sống của mình.Và mỗi khi đặt bó hoa tươi trên phần mộ người thân yêu, ta thấy được mùa xuân vĩnh cửu đang bừng lên từ khắp những nấm mồ chung quanh.Quả thật: sự sống thay đổi chứ không mất đi. Chết là cửa để bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Chuyến đi đời đời ấy lại tùy thuộc vào những tích chứa, những công phúc đã lập trong cuộc sống tại thế này.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đến trần gian để cứu chuộc con người. Nhờ lời bầu cử của Các Thánh trên trời, và lời cầu nguyện của người lành dưới thế, xin Chúa thương xót những tín hữu đang còn thanh luyện bằng tình thương mà Chúa đã ban cho họ là cuộc tử nạn và phục sinh của Chúa, để họ được sớm về hưởng nhan thánh Chúa. Amen.

 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

GPKONTUM (31.10.2013) KONTUM

Bí quyết nên thánh

31/10/2013 Leave a comment

 

BÍ QUYẾT NÊN THÁNH

LỄ CÁC THÁNH NAM NỮ

.

Năm phụng vụ diễn tả lịch sử cứu độ và tuyệt đỉnh của lịch sử này là cuộc Vượt Qua của Chúa Giêsu Kitô.

Năm phụng vụ có năm mùa nhưng tựu trung chỉ mừng một mầu nhiệm duy nhất- mầu nhiệm cứu độ : Chúa Giêsu Kitô đã chết và đã sống lại vì loài người chúng ta và để cứu độ chúng ta.

Năm mùa phụng vụ đều quy về chính Chúa Kitô là Đấng Cứu Độ.Ngài là Con Thiên Chúa nhập thể,đã sinh ra,đã chết,đã sống lại,lên trời ngự bên hữu Chúa Cha,và gởi Thánh Thần đến với Giáo hội.

Các ngày lễ về các Thánh nói lên thành quả của ơn cứu độ.Mỗi vị Thánh được tôn phong hàng ngày là một bằng chứng sống động về sự thành công của ơn cứu độ.Các ngày lễ này có hai cao điểm :

– Lễ Đức Maria hồn xác lên trời là chiều cao và chiều sâu của ơn cứu độ.Thiên Chúa cứu độ là cứu cả hồn xác,toàn diện con người: “Người đã đoái thương nhìn đến phận hèn tớ nữ…Người đã làm những điều cao cả”.

– Lễ các Thánh Nam Nữ là chiều rộng của ơn cứu độ: “Lòng thương xót của Chúa trải rộng từ đời nọ đến đời kia”.

Theo lời Sách Khải Huyền, Các Thánh trên trời là “một đoàn người đông đảo, không sao đếm nổi, thuộc mọi dân, mọi nước, mọi ngôn ngữ”. Họ đang chúc tụng Thiên Chúa, Đấng ngự trên ngai và Con Chiên, là Chúa Giêsu Kitô Đấng Cứu Độ chúng ta.

     1.      Các Thánh Nam Nữ là ai?

Các Thánh Nam Nữ là những phúc nhân (chữ của Đức Cha Bùi Văn Đọc), những người đang hưởng hạnh phúc đời đời bên cạnh Thiên Chúa. Các Ngài là tất cả những người đã chết trong ơn nghĩa Chúa, đang thuộc trọn về Chúa. Các Ngài sung sướng, vui mừng vì thấy mình được Thiên Chúa yêu thương, được thấy Thiên Chúa tốt lành.

Các Thánh Nam Nữ là những người đã thực hiện những điều mà Thánh Phanxicô Assidi dệt thành Kinh Hòa Bình:

Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm…

Các Thánh Nam Nữ đông vô kể: “Tôi lại thấy một Thiên Thần khác, mang ấn của Thiên Chúa hằng sống, từ phía mặt trời mọc đi lên… Rồi tôi nghe nói đến con số những người được đóng ấn: một trăm bốn mươi bốn ngàn người được đóng ấn” (Kh 7,2-4). Con số “một trăm bốn mươn bốn ngàn” chỉ là một cách nói để bày tỏ sự viên mãn và hoàn hảo của dân Thiên Chúa, dân mới được Thiên Chúa cứu chuộc, thuộc về Thiên Chúa, chứ không thể hiểu theo nghĩa số học, số lượng. “Một trăm bốn mươn bốn ngàn” trong Khải huyền là một con số tượng trưng, một con số tròn đầy (12 x 12 = 144). Số kẻ được niêm ấn là tròn đầy.Và điều tuyệt diệu là trong thị kiến Khải huyền chi tộc nào cũng có số người được niêm ấn như nhau: 12 ngàn thuộc chi tộc Giuđa,12 ngàn thuộc chi tộc Ruben,12 ngàn thuộc chi tộc Gad…không tên họ nào lấn lướt, không tên họ bị loại trừ. Các chi tộc đều được Thiên Chúa kêu mời đầy đủ. Bởi ngay sau đó, thánh Gioan viết tiếp: “tôi thấy: kìa một đoàn người thật đông không tài nào đếm nỗi, thuộc mọi dân, mọi chi tộc, mọi nước và mọi ngôn ngữ. Họ đứng trước ngai Con Chiên, mình mặc áo trắng, tay cầm nhành thiên tuế” (Kh 7,4).

 Một đoàn người thật đông không tài nào đếm nổi. Đó là cộng đoàn các Thánh Nam Nữ. Quả là đang trở thành hiện thực nơi Lời Chúa Giêsu đã thốt lên khi gặp được lòng tin của viên bách quản: “Ta bảo thật các ngươi,nhiều kẻ tự phương đông,phương đoài mà đến và được dự tiệc cùng Abraham,Isaac và Giacop trong nước trời”.

Chính vì thế, ngoài những vị thánh mà Giáo Hội đã xác định được và đã kính nhớ các Ngài vào các ngày lễ trong năm, Giáo Hội còn dành ra một ngày lễ đặc biệt để long trọng kính nhớ hằng hà sa số các vị thánh mà Giáo Hội chưa hoặc không thể xác định được, gọi chung là Các Thánh Nam Nữ. Chúng ta mững lễ các Thánh Nam Nữ là mừng Nhà Cha rộng lớn như lòng Thiên Chúa, đủ chổ cho mọi dân tộc.

      2. Bí quyết nên thánh

Thánh Gioan viết: “Một trong các kỳ mục lên tiếng hỏi tôi: những người mặc áo trắng kia là ai vậy? Họ từ đâu tới? Tôi trả lời: thưa Ngài, Ngài biết đó. Vị ấy bảo tôi: Họ là những người đã đến, sau khi trải qua cơn thử thách lớn lao” (Kh7,13).Thánh Tông đồ đã nhìn thấy họ trên Thiên đàng, tràn đầy hân hoan, ca hát chúc tụng Thiên Chúa : “Họ đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên” (Kh 7,14). Quả thực, việc thanh tẩy tội lỗi chỉ thành tựu nhờ máu Chúa Kitô, Đấng Cứu Thế. Tuy nhiên, các Thánh đã phải trải qua cuộc gian truân lớn. Vì tình yêu Đức Kitô, tất cả đã phải giao chiến với quyền lực của sự dữ, với muôn nghìn đau khổ và khó nhọc. Nhưng thánh Gioan cũng giới thiệu phần thưởng lớn lao của các Ngài : “Họ đêm ngày thờ phượng trong đền thờ của Thiên Chúa… Họ sẽ không còn phải đói, phải khát, không còn bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt và khí nóng hành hạ nữa. Vì Con Chiên đang ngự ở giữa ngai sẽ chăn dắt và dẫn đưa họ tới nguồn nước trường sinh” (Kh 7,15-17).

 Các Thánh “đã giặt sạch và tẩy trắng áo mình trong máu Con Chiên”. Như thế, họ không phải là những con người hoàn hảo, thánh thiện,tinh tuyền,không vướng mắc lỗi lầm thiếu sót hay tật xấu nào. Không ai bẩm sinh đã là Thánh. Các Thánh cũng không phải là những siêu nhân, không là những con người phi thường vượt trên đám đông nhân loại.Các Thánh càng không phải là những người bất thường kỳ dị. Các Thánh là những con người bình thường như mọi người,nhưng các Ngài đã sống những điều tầm thường một cách phi thường. Nhờ Ơn Chúa trợ lực, các Ngài đã cố gắng tiến tới mẫu mực của mình là Chúa Kitô. Bí quyết nên thánh của các Ngài là sống Tám Mối Phúc Thật,là đón nhận ân sủng của Chúa vô điều kiện,hợp tác với ân sủng đó,vâng theo ý Chúa,chọn điều thiện,luyện tập nhân đức.

Có rất nhiều vị thánh bởi vì có rất nhiều cách để nên thánh, nhiều con đường nên thánh. Trong bài Tám Mối Phúc Thật, Chúa Giêsu đã trình bày tám con đường nên thánh, tám con đường để được hạnh phúc đích thực.

Có người nên thánh, vì sống khó nghèo, không ham mê của cải trần gian, chỉ ham mê một điều là thích được Chúa yêu và đáp trả lại tình yêu của Chúa. Có người nên thánh, vì sống hiền lành, tử tế với mọi người, nhịn nhục, yêu thương mọi người không trừ một ai. Có người nên thánh, vì đã phải chịu đau khổ nhiều mà không ngã lòng thất vọng, còn biết dùng những đau khổ của mình, kết hợp với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, dâng lên cho Thiên Chúa làm của lễ. Có người nên thánh, vì có lòng nhân từ quảng đại và hay tha thứ, có lòng xót thương xót đối với những người đau khổ tinh thần hay thể xác. Có người nên thánh, vì khao khát Chúa, muốn sống công chính đẹp lòng Chúa. Có người nên thánh vì tâm hồn trong sạch, không vương vấn tội lỗi trần gian, không bị các thứ đam mê xác thịt làm chủ. Có người nên thánh vì hiếu hòa, không gây hấn với ai, mà còn dấn thân hoà giải những người khác, đem lại bình an cho mọi người. Có người nên thánh, vì sống tốt, sống ngay thẳng, trung thành với Chúa và giáo huấn của Người, dù phải bách hại khổ sở, có khi còn bị giết chết nữa. Mọi cuộc đời, mọi con người đều có thể nên thánh. Có những vị thánh không có tên trong lịch, nhưng vẫn được gần Chúa. Có những vị thánh nông dân chân lấm tay bùn, vất vả nuôi con. Có những vị thánh nội trợ âm thầm, quét nhà nấu bếp mà lòng lúc nào cũng vui. Có những vị thánh là những người con ngoan trong gia đình, hiếu thảo với cha mẹ, yêu thương quảng đại đối với anh chị em. Có những vị thánh là nữ tu, là chủng sinh, là linh mục, là giám mục. Có những vị thánh là những con người đam mê chân lý, như những nhà khoa học, những triết gia. Có những vị thánh là những nghệ sĩ làm đẹp cuộc đời bằng nhiều cách khác nhau, mang lại niềm vui cho mọi người. (ĐGM Bùi Văn Đọc).

Tuy có nhiều cách thức nên thánh, có vị nên thánh trong bậc tu trì, có vị lại nên thánh trong đời sống gia đình, có vị nên thánh bằng các hoạt động tông đồ năng nổ, có vị nên thánh trong một đời sống âm thầm, lặng lẽ, có vị nên thánh nơi pháp trường đẫm máu, có vị nên thánh chốn sa mạc cô liêu… Nhưng tựu trung, tất cả các thánh đã gặp nhau trên một con đường. Đó là con đường hẹp, con đường thập giá, Chúa Giêsu đã đi “qua đau khổ đến vinh quang”.

“Ai nghẹn ngào ra đi gieo giống

Mùa gặt mai sau khấp khởi mừng”.

 Chỉ mình Thiên Chúa mới là Đấng Thánh, còn con người được mời gọi trở nên thánh khi tham dự vào sự thánh thiện duy nhất của Thiên Chúa. Các Thánh được tuyên phong lên bậc hiển thánh bởi vì cuộc đời các ngài là một tấm gương phản chiếu sự thánh thiện của Thiên Chúa. Ai giống Đức Kitô, người ấy trở nên thánh thiện. Ai thực hiện những giá trị Tin mừng, người ấy trở nên thánh thiện. Một sự thánh thiện như thế rất có thể được thực hiện trong một đời sống rất bình thường. Giáo hội hướng tới một sự thánh thiện tỏa rộng, một hình thức thánh thiện vừa bình dân, vừa gần gũi lại vừa có thể được thực hiện cho hết mọi người, thay vì một hình thức thánh thiện chọn lọc, dành riêng cho một thiểu số. Đó là thành quả Ơn Cứu Độ của Chúa Kitô. Giáo Hội phong thánh để tôn vinh Thiên Chúa và khuyến khích chúng ta noi theo gương sống của Các Thánh.

      3.      Ơn gọi lớn nhất của con người là nên thánh

 Mọi người Kitô hữu đều được mời gọi nên thánh. Đó là một ơn gọi rất cao cả như lời Chúa Giêsu: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Ðấng hoàn thiện” (Mt 5,48). Công Ðồng Vatican II cũng lập lại ý tưởng đó: “Mọi Kitô hữu, dù ở địa vị nào, bậc sống nào, đều được Chúa kêu gọi đạt tới sự trọn lành thánh thiện như Chúa Cha trọn lành, tùy theo con đường của mỗi người” (GH 11.3). Trong các thư của Thánh Phaolô, ngài gọi các tín hữu là những vị thánh. Qua Bí Tích Rửa Tội, mọi tín hữu được tham dự vào sự thánh thiện của Thiên Chúa. Đức Chân Phước Gioan Phaolô II nói rằng: thành công đẹp nhất của một cuộc đời là sự thánh thiện. Tin Chúa, yêu Chúa và sống theo lời Chúa dạy qua Tám Mối Phúc Thật, mọi tín hữu sẽ nên thánh.

 Trong Năm Phụng Vụ, Giáo hội tôn kính nhiều vị Thánh có tên tuổi. Ngày lễ các Thánh Nam Nữ, Giáo hội tôn kính tất cả các vị Thánh, trong đó có ông bà cha mẹ, những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta và đã trở nên thánh nhân, mặc dù chưa được Giáo hội tuyên phong.

 Trở nên giống Chúa Giêsu, trở nên trọn lành như Chúa Cha ở trên trời, trở nên thánh, đó là ơn gọi của mọi người Kitô hữu chúng ta và đó cũng là sứ điệp Chúa Giêsu và Giáo Hội muốn nhắn gửi qua ngày lễ kính Các Thánh Nam Nữ.

 

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

GPKONTUM (31.10.2013) KONTUM

 

 

 

Cái nhìn cứu độ

31/10/2013 Leave a comment

TN CN 31C. Ngày 3.11. 2013. Kn 11,22-12,2; 2Tx 1,11-2,2; Lc 19,1-10

 

CÁI NHÌN CỨU ĐỘ

 

Âu lo và sợ hải như cư ngụ với thế giới chúng ta.  Những tai ương hoạn nạn chết chóc bao bao trùm hết chỗ nầy đến chỗ khác trên thế giới nhân linh, chưa hết kinh hoàng vì  sập cầu dây văng Cần Thơ thì đến bão lụt Nghệ An, Quảng Bình … thêm vào đó thiên tai động đất rải rác đó đây, bệnh tật xuất hiện, những bệnh lạ chưa từng có cũng vột vàng xuất hiện: bệnh Than, Cúm Gà, Aids.  Chưa hết còn phải nói đến đánh bom tự sát, bạo hành, bắt cóc …  nhân loại như hết thuốc chữa, cánh cửa nghèo đói và khốn khổ như mở rộng nuốt trôi nhân loại cho dù nhân loại đã có bao nhiêu sáng kiến bù đắp những mất mát.  Mặc cho những khám phá khoa học, những phát minh kỹ thuật chế ngự thiên nhiên, thế giới chúng ta như phó mặc cho thất bại.  Băng qua những bất hạnh đó, lời của thánh Phaolô trong Thư 1 Thêxalônica nhắc lại cho chúng ta : “Anh em đừng để cho tinh thần dao động, cũng đừng hoảng sợ” (x. Bài đọc 2.  1Tx 1,11 – 2,2).

 Dứt khoát trần gian nầy đ được Thiên Chúa chọn làm nơi Người ngự, bất chấp mọi thăng trầm và tính mỏng manh của gia đình nhân loại.  Và cả ngày hôm nay nữa, Thiên Chúa vì chúng ta đã mở rộng quyền năng yêu thương, quyền năng tha thứ và lòng nhân từ  của Người để chúng ta đứng về phía Người trong trận chiến bênh vực con người.  Cái nhìn lạc quan căn bản nầy được sách Khôn Ngoan nói đến trong Bài đọc 1 (Kn 11,22 – 12,2): “Chúa Thương xót hết mọi người … không nhìn đến tội lỗi loài người để họ ăn năn hối cải … để họ bỏ điều ác mà tin vào Chúa”.  Thiên Chúa chúng ta là Thiên Chúa tình yêu Ngài say mê con người, đã gọi con người vào sự sống.  Thiên Chúa không canh chừng chúng ta như người giám thị khắc nghiệt chực sẵn để bắt tại trận chúng ta phạm pháp; trái lại khi đứng trước tội nhân, thái độ và cách cư xử của Chúa thật vô cùng tế nhị! Người kín đáo như không nhìn thấy tội lỗi của con người, tạo cho con người cơ may làm lại chính mình.  Thiên Chúa như nhắm mắt làm ngơ trước tội lỗi của nhân loại.

 Trên đường đi lên Giêrusalem để chịu nạn, ngang qua thành phố Giêrikhô, là cửa ngõ đưa vào Đất Hứa, Đức Giêsu thành Nadarét đã bất chợt nhìn lên cây sung và nhận ra quan thu thuế Dakêu, ông đang ôm cành cây, chăm chú quan sát Chúa Giêsu.  Thiên Chúa nhìn lên ông, chứ không nhìn xuống ông mặc dầu ông thấp bé, Tin Mừng ghi lại như thế, tiểu tiết nầy nói lên sự tôn trọng của Chúa đối với người thu thuế bị đánh giá là hạng tội lỗi công khai.  Như quên đi tội lỗi trong quá khứ của người trưởng ban thu thuế, Chúa Giêsu tự làm khách trong gia đình Dakêu : “Nầy ông Dakêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông!” (Bài Tin Mừng. Luca 19, 1-10).  Ánh mắt và câu nói của Chúa có sức mạnh biến đổi cuộc đời của người thu thuế Dakêu.  Từ keo kiết, ông Dakêu quảng đại tuyên bố : “Tôi xin lấy phân nửa tài sản của tôi mà cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn”.  “Hôm nay ơn cứu độ đến cho nhà nầy” Chúa Giêsu đã tuyên bố như thế.  Bị liệt vào hạng tội lỗi công khai, ông bổng chốc được ơn cứu độ.  Chúng ta nhớ đến một người khác, tên ăn trộm lành, đã trộm luôn thiên đàng vào ngày Chúa chết : “Hôm nay, anh sẽ được ở thiên đàng với tôi”.  Chúa Giêsu không đưa ra điều kiện gì ráo cho ông Dakêu, cũng như không đòi hỏi gì khác nơi người trộm lành.  Tình yêu của Chúa thật kỳ lạ!  Bởi vì “con người sinh động là vinh quang của Thiên Chúa”(Gloria Dei homo vivens), như lời thánh Irênêô.

 Lạy Chúa Giêsu, ông Dakêu giàu có nhưng vẫn chạy đi tìm Chúa, nổ lực vượt lên sự thấp bé của mình, “chạy lên đàng trước, leo lên cây”.  Cái nhìn của Chúa đã biến đổi cuộc đời ông Dakêu.  Xin cho con biết đi tìm Chúa để được Chúa biến đổi như  vậy. Amen

  Lm. Louis NGUYỄN QUANG VINH

CHÁNH XỨ GX. PHƯƠNG HÒA – KONTUM

Thông báo của Ban Truyền Thông Giáo Phận

31/10/2013 Leave a comment

 

Văn Phòng TGM xin kính chuyển thông báo của Ban Truyền Thông Giáo Phận đến Quý Cha.

 

Kính thưa Quý Cha,

Xin Quý Cha vui lòng gửi cho Ban Truyền Thông Gp: Sơ lược vài nét lịch sử của Giáo Xứ mình phụ trách. Xin gửi vế Văn Phòng TGM trong dịp tĩnh tâm sắp đến (4.11.2013)

Xin cám ơn Quý Cha.

Lm Gioakim Nguyễn Hoàng Sơn

Ban Truyền Thông GPKT

“Gia đình Công giáo: cầu nguyện, giữ vững đức Tin và truyền giáo”

29/10/2013 Leave a comment

Thánh lễ kết thúc cuộc hành hương của các gia đình trong Năm Đức Tin:

“Gia đình Công giáo: cầu nguyện, giữ vững đức Tin và truyền giáo”

.

image001WHĐ (28.10.2013) – Sáng Chúa nhật 27-10, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự Thánh lễ đồng tế với các hồng y, giám mục, linh mục, kết thúc cuộc hành hương hai ngày (26 và 27-10) của các gia đình khắp nơi trên thế giới về Rôma, viếng mộ Thánh Phêrô tông đồ, trong khuôn khổ Năm Đức Tin.

Được biết đây là cuộc hành hương và quy tụ đông đảo cuối cùng, trước khi bế mạc Năm Đức Tin 2012-2013 vào ngày 24 tháng Mười Một sắp tới.

Cuộc hành hương này được tổ chức liền sau Đại hội toàn thể do Hội đồng Tòa Thánh về Gia đình tổ chức trong hai ngày 24 và 25-10. Đức Thánh Cha Phanxicô đã coi Đại hội và cuộc hành hương của các gia đình như những động thái mở đầu, gợi suy tư cho ngài trước Thượng Hội đồng về Gia đình sẽ diễn ra vào năm 2014.

Sau đây là toàn văn bài giảng của Đức Thánh Cha trong Thánh lễ bế mạc cuộc hành hương. Bài giảng đã khiến mọi người xúc động, đọng lại nhiều suy nghĩ. Tiếng vỗ tay vang dội khi Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng. Nhất là, sau Thánh lễ, nhiều người ngồi nán lại trên quảng trường Thánh Phêrô, nét mặt đăm chiêu, đắm vào suy nghĩ.

* * *

“Các bài đọc Chúa nhật hôm nay mời gọi chúng ta suy ngẫm một số đặc điểm căn bản của gia đình Kitô hữu.

XIN XEM TIẾP…

Chăm sóc mục vụ cho người ly dị tái hôn: không chỉ là vấn đề rước lễ

29/10/2013 Leave a comment

Chăm sóc mục vụ cho người ly dị tái hôn: không chỉ là vấn đề rước lễ

.

image001

WHĐ (26.10.2013) – Tiếp theo sau thông báo Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ triệu tập Thượng Hội đồng Giám mục khóa ngoại lệ vào tháng 10/2014 về chủ đề Chăm sóc mục vụ cho Gia đình, đã có những suy đoán rằng Thượng Hội đồng có thể thay đổi luật Giáo hội quy định người Công giáo đã ly dị và tái hôn không được rước lễ. Trong bối cảnh này, ngày 23-10, nhật báo LOsservatore Romano của Toà Thánh đã đăng tải một bài viết dài của Bộ trưởng Bộ Giáo lý Đức tin, Đức Tổng giám mục Gerhard Ludwig Müller, nói về vấn đề tái hôn và việc lãnh nhận các bí tích.

Mở đầu bài viết nhan đề “Quyền năng của ân sủng”, Đức Tổng giám mục Müller tái khẳng định giáo huấn của Giáo hội rằng hôn nhân là bất khả phân ly, và điều này được cả Thánh Kinh và Thánh Truyền minh chứng. Ngài thừa nhận rằng ngày nay những hiểu sai về ý nghĩa của hôn nhân khiến cho có nhiều cuộc hôn nhân bất thành hơn trước đây, nhưng các cặp vợ chồng không được tự ý phán quyết rằng cuộc hôn nhân của họ có phải là vô hiệu hay không.

Đức Tổng giám mục Müller viết: “Hôn nhân không chỉ đơn giản là mối tương quan của hai người với Thiên Chúa, mà còn là một thực tại của Giáo hội, một bí tích, và không phải cá nhân có quyền phán quyết tính hợp lệ của hôn nhân, nhưng quyền ấy thuộc về Giáo hội, là cộng đoàn mà các cá nhân được tháp nhập vào nhờ đức tin và bí tích Rửa tội”.

Đức Tổng giám mục Müller nói rằng ngài biết giáo huấn ấy không hề dễ chịu, nhưng những người đã ly dị và tái hôn nên biết rằng họ không đơn độc, và Giáo hội “là một cộng đoàn của sự cứu rỗi luôn đồng hành với họ”.

“Rõ ràng, việc chăm sóc mục vụ cho người ly dị tái hôn không được giảm thiểu vào vấn đề lãnh nhận bí tích Thánh Thể, nhưng phải mở rộng hơn nhiều, và tìm cách đánh giá đúng đối với các tình huống khác nhau. Điều quan trọng là nhận ra rằng ngoài việc rước lễ còn có những cách khác nữa để ở trong mối tương giao bằng hữu với Thiên Chúa. Người ta có thể đến với Thiên Chúa bằng cách chạy đến với Người trong đức tin, đức cậy và đức mến, trong sám hối và cầu nguyện. Thiên Chúa có thể ban ơn cứu rỗi cho con người bằng nhiều cách khác nhau, ngay cả khi con người thấy mình đang sống đối nghịch [với ơn cứu rỗi]”.

(Vatican Radio)

 Minh Đức

NGUỒN : WHĐ

KONTUM(29.10.2013) KONTUM