Home > BàiGiảng, Suy Ngẫm Lời Chúa > Chỗ Ngồi Cao Nhất – CN TN 25 B

Chỗ Ngồi Cao Nhất – CN TN 25 B

19/09/2015

CN  TN 25 B.  Ngày 20.9. 2015

Kn 2, 12.17-20; Gc 3,16-4,3; Mc 9,30-37

CHỖ NGỒI CAO NHẤT

Bài suy niệm

Nơi trung tâm lịch sử ơn cứu độ là cuộc tử nạn của Đức Giêsu, con đường đau khổ được ám tàng nói đến nhiều lần trong Kinh thánh, bàng bạc dưới nhiều hình thức khác nhau.  Tuần trước Chúa nhật 24B ngôn sứ Isaia đã trình bày Người tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa bị chể diễu “Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn, giơ má cho người ta giật râu …”, một chủ thể cá vị, bị lép vế, bị khinh miệt, nhưng kiên vững vì xác tín có Thiên Chúa phù trợ. 

Hôm nay bài đọc sách Khôn ngoan nói đến chủ thể tập thể là dân Do-thái sống lưu vong giữa các dân ngoại mà vẫn trung thành thờ kính Thiên Chúa nên đã bị phường vô đạo chế nhạo: “Ta hãy hạ nhục và tra tấn nó ….  Nào ta kết án cho nó chết nhục nhã, vì cứ như nó nói, nó sẽ được Thiên Chúa viếng thăm” (x. Bài Đọc 1. Kn 2, 12.17-20).  Thánh Giacôbê tông đồ có cái nhìn sâu sắc về nguyên nhân sinh ra các thứ hằn học nầy: Ham muốn, ghen tương đố kỵ, sinh tranh chấp, gây xáo trộn và đủ mọi thứ việc xấu xa, đi đến chém giết nhau (x. Bài Đọc 2. Gc 3,16-4,3).

Trích sách Isaia và sách Khôn ngoan như chuẩn bị cho chúng ta đón nhận việc Đức Giêsu báo thương khó lần thứ hai: “Con người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người ….” (Bài Tin mừng Mc 9,30-37).  Mặc dầu Đức Giêsu nói rõ như vậy mà các môn đệ của Người vẫn “không hiểu lời đó”.  Tâm trí của các ông có vấn đề, họ đang tìm cho mình chỗ đứng tốt nhất, xem : “ Ai là người lớn hơn cả”.  Cái nhìn trần thế ham muốn địa vị, ghen tỵ lẫn nhau, tranh chấp chỗ ngồi, khiến các ông không nhận ra sự thật đau thương mà Thầy sắp bước vào.  Đúng là “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du), hay đúng hơn con người tạo ra thế giới cho riêng mình (Heidegger), thế giới của Đức Giêsu bước vào và thế giới của các môn đệ tranh chấp nhau thứ bậc hoàn toàn khác biệt nhau.  Cái ích kỷ ham muốn quyền bính che lấp ý nghĩa lời  sấm của Đức Kitô về con đường khổ nạn.

Tuy nhiên then chốt cuộc tranh luận là: “Ai là người lớn hơn cả?”.  Ba lần Đức Giêsu loan báo tử nạn, loan báo Người sẽ bị hạ nhục đến tự hủy ra không.  Các môn đệ cạnh tranh nhau địa vị mà quên đi rằng chính Thầy Giêsu là người lớn nhất, Thầy đã không dành cho mình quyền lực và vinh quang, Thầy không đến để tranh chấp ngôi vị với con người, Thầy đến để phục vụ.  Thật sự con người trần thế khó có thể đón nhận một Thiên Chúa của sự sống, của niềm vui và của hạnh phúc lại có thể đi trên con đường đau thương chết chóc.  Cái ‘gai’ trong lịch sử cứu độ làm cho môn đệ bỏ rơi Thầy và làm cho nhiều người từ chối Kitô giáo.  Có cái gì đó mâu thuẫn khó đón nhận khi nghe Đức Kitô khẳng định: “ Ai muốn làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết và làm người phục vụ mọi người” (c. 35).  Đức Giêsu tái định nghĩa thế nào là làm lớn và đó là quy luật cho những ai bước theo Đức Giêsu.

Đứa trẻ mà Đức Giêsu đặt giữa các môn đệ là dấu chỉ linh hoạt vừa nói lên sự rốt hết vừa nói tính đơn sơ và phó thác nơi đứa trẻ không vướng mắc hệ thống toan tính so đo như người lớn tuổi.  Đó cũng là những tư cách để vào Nước trời.  Trở nên trẻ nhỏ không phải là giản lược cung cách hành xử như trẻ con, cử chỉ của Đức Giêsu tỏ ra tôn trọng đứa trẻ và liên đới với tha nhân trong sự tôn trọng nhân phẩm con người.

Lạy Chúa Giêsu xin mở mắt con để con biết tôn trọng anh em con trong sự nghèo nàn và khốn khổ của họ, những mãnh đời đó phản ảnh chân dung của một Đức Kitô bị bỏ rơi. Amen

Lm. Louis Gonzaga NGUYỄN QUANG VINH

GPKONTUM (19/09/2015) KONTUM

Advertisements
%d bloggers like this: