Home > BàiGiảng, Suy Ngẫm Lời Chúa > Khung Cửa Hẹp

Khung Cửa Hẹp

20/08/2016

Suy Niệm Lời Chúa Năm C

 Chúa Nhật Thường Niên 21 Năm C

Is 66,18-21; Dt 12,5-7.11-13; Lc 13,22-30

 

KHUNG CỬA HẸP

 

 

 

Bài suy niệm

 Phóng viên Peter Seewald hỏi đức hồng y Joseph Ratzinger, sau nầy là Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI. “Có bao nhiêu con đường đi tới Thiên Chúa?” Đức hồng y trả lời: “Bao nhiêu người thì bấy nhiêu con đườngVì mỗi người có con đường riêng của mình. Chúa Giêsu nói ‘Ta là đường’. Như thế cuối cùng chỉ có một con đường. Vì con đường độc đạo của Chúa quá rộng nên nó biến thành đường riêng cho mỗi người và trong mỗi người” (x.Muối Cho Đời, dịch bản Phạm Hồng Lam, tr.34. Nxb. VH Hải Ngoại 2006). Tư tưởng nầy làm chúng ta dễ hiểu Bài Đọc 1 của tiên tri Isaia (66,18-21): “Người ta sẽ đưa tất cả những anh em các ngươi thuộc mọi dân tộc về làm lễ phẩm tiến dâng Đức Chúa, về núi thánh của Ta là Giê rusalem” (câu 20). “Đức Chúa sẽ đến tập họp mọi dân và mọi ngôn sứ” (câu 18). Như vậy thật rõ ràng, Thiên Chúa không giới hạn chế số người được ơn cứu chuộc. Nhân loại chỉ có một Thiên Chúa.

Vậy mà vào thời điểm Chúa Giê su, khi đang trên đường đi lên Giêrusalem, có người hỏi Chúa: “Thưa Ngài, những người được cứu thoát thì ít, có phải không?” (x. Bài Tin Mừng Lc 13. 22-30). Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp câu hỏi, Ngài dùng một dụ ngôn theo thói quen giảng dạy của Ngài: “Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp mà vào,…có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được” (câu 24). Hãy chiến đấu mà vào. Chính Chúa Giêsu đang chiến đấu để đi vào cửa hẹp thành Giêrusalem nơi Ngài sẽ chịu chết để cứu độ nhân loại, vì máu không đổ thì tội không được tha. Con đường hẹp xem ra khắc nghiệt nhưng là quy luật của thành công, quy luật nầy áp dụng đúng cho tất cả chúng ta ở mọi lĩnh vực. Trong Ki-tô giáo, khung cửa hẹp muốn nói đến giờ tử nạn mà Chúa đi qua, giờ sẽ đưa Ngài về với Cha, tức đi vào vinh quang phục sinh, như vậy giờ chết và giờ vinh quang trùng lập nhau. Cánh cửa khắc nghiệt, tức đau khổ và sự chết, như đường một chiều, con người không còn sự lựa chọn nào khác. Mùa gặt đã tiềm ẩn ngay khi hạt giống được gieo, kèm theo sự mục nát, đâm rể, phát triển, đơm bông kết trái. Cái chết và sự phục sinh đi liền nhau không tách rời nhau, là hai mặt của mầu nhiệm Cứu độ.

Một khi cánh cửa của sự chết ập xuống thì vô phương chạy chữa, việc lành phúc đức hay tội nợ coi như đã được thống kê, không thêm bớt. Phúc đức được lập qua chiến đấu, nhưng chiến đấu với gì đây? Quan niệm đạo đức cổ điển thường nói đến chiến đấu với ma quỷ, thế gian và xác thịt. Ba kẻ thù của linh hồn. Quan niệm nầy không phải là lỗi thời hay quá đát. Quan niệm ngày nay, chiến đấu để sống thân tình với Thiên Chúa. Mà Thiên Chúa là Tình Yêu, cho nên chiến đấu để không sống trong hận thù, chiến đấu những gì đi ngược lại với tình yêu, với văn minh sự sống.

Đi vào Nước Trời không hề có chế độ ưu tiên, như dựa vào huyết thống con cháu Abraham, Ixáac và Giacóp, hay rửa tội lâu năm, giữ đạo lâu đời, đạo gốc, đạo dòng…Tiêu chuẩn thiết yếu là đón nhận Lời Chúa và mau mắn hoán cải, nếu không sẽ nghe những lời trách mắng: “Ta không biết các anh từ đâu đến. Cút đi cho khuất mắt ta, hỡi tất cả những quân làm điều bất chính” (câu 27). Như vậy việc tham dự Nước Trời không bán vé giữ chỗ trước, nhưng là mỗi ngày phải chiến đấu đi qua khung cửa hẹp, giữ cho mình được sống thân tình với Thiên Chúa và với anh chị em.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã nêu lên quy luật sống và chính Chúa đã khép mình thực hiện quy luật đó khi đi vào thành Giêrusalem, xin cho con mỗi ngày biết vuông tròn bổn phận mà con đang nắm giữ trong đời sống hằng ngày . Amen.

Lm. Luy Gonzaga NGUYỄN QUANG VINH
GX. PHƯƠNG HÒA – GP. KONTUM
GPKONTUM (20/08/2016) KONTUM

%d bloggers like this: