Home > BàiGiảng, Suy Ngẫm Lời Chúa > Vui Vì Tìm Thấy

Vui Vì Tìm Thấy

07/09/2016

Suy Niệm Lời Chúa Năm C

Chúa Nhật Thường Niên 24 Năm C

Xh 32, 7-11.13-14;1Tm 1,12-17. Lc 15, 1-32

  

VUI VÌ TÌM THẤY

Bài suy niệm

 Phụng vụ hôm nay nói đến một Thiên Chúa luôn có vấn đề phải giải quyết với con người. Trước hết đó là vấn đề của dân Do-thái, cứng đầu cứng cổ, vừa mới được giải phóng khỏi đất nô lệ Ai cập, đã trở mặt, đi đúc tượng bò vàng và sụp lạy tôn thờ ( Bài đọc 1. Xh 32, 7-11.13-14). Rồi tâm sự của thánh Phaolô nói với Timôtê về việc trước đây ngài đã thóa mạ tôn giáo và bắt bớ Ki-tô hữu (Bài đọc 2. 1Tm 1,12-17). Bài Tin Mừng nói về đứa con trai đòi chia gia tài, ra đi ăn chơi phung phí hết sạch tài sản, trở về gia đình vì đói (Tin Mừng Lc 15,1-32). Trong cả ba trường hợp Thiên Chúa không ngừng tỏ ra khoan nhân độ lượng, đầy lòng thương xót và tha thứ tội nhân. Người không quên lời Người đã hứa, Người đã đi bước trước ngay cả đồng bàn ăn uống với những người tội lỗi. Điều Người mong muốn là tội nhân trở về, là tìm gặp điều đã mất, đây là niềm vui lớn được diễn tả trong dụ ngôn đồng bạc đánh mất hay con chiên lạc xa đàn được tìm thấy mà bài Tin Mừng nói đến.

Chúa muốn nói với chúng ta chuyện gì qua ba dụ ngôn nầy. Vì là mục tử, Chúa Giêsu chạy đi tìm con chiên lạc, và không yên lòng với đàn chiên 99 con, con chiên đi lạc làm cho Người thao thức tìm kiếm. Chúa chính là người đàn bà thắp đèn đi tìm đồng bạc đánh mất; Chúa là người cha đêm ngày chờ đợi đứa con đi hoang trở về, trong khi nó đành đoạn bỏ nhà ra đi theo ý riêng, ăn chơi trác tác tiêu sạch gia tài mà cha nó đã chia cho nó. Tất cả các dụ ngôn nầy cho thấy Thiên Chúa rất kiên định trong tìm kiếm mỗi người chúng ta, Người không muốn mất đi một ai cả, cho dù người ta có chê Người là thiếu óc toán học, thiếu thực tế, bỏ mồi bắt bóng. Trong tất cả ba dụ ngôn đều nói đến niềm vui rạng rỡ của việc tìm thấy đối tượng thất lạc.

Chúng ta thật sự ngạc nhiên về cách hành xử nầy. Nhất  là niềm vui kỳ diệu mà Thiên Chúa cảm nhận khi Người tìm lại được đứa con bỏ nhà đi hoang. Niềm vui như vỡ bờ qua những hình ảnh được nhắc đến: nhẫn, áo mới, giầy, bê béo, tiệc khao, đàn ca, xướng hát, nhảy múa. Niềm vui không chỉ dừng lại nơi tha thứ mà còn tái xác lập phẩm giá và chức vụ làm con. “Hãy vui mừng với tôi, tôi đã tìm lại được con chiên lạc”. Lời nầy cũng được lặp lại trên môi người đàn bà khi tìm thấy đồng bạc đánh mất. Chúng ta phải nói gì về người cha mở tiệc ăn khao khi đón đứa con thân thân tàn ma dại trở về, ông không đồng thuận với phản ứng của người con cả. Thật là tâm lý khác bình thường mà chỉ có Thiên Chúa mới phản ứng như vậy. Người là Tình Yêu và không có gì có thể thách đố được tình yêu kiên định của Người.

Còn Mô sê trước cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, muốn trừng phạt dân vì thờ lạy bò vàng, tội lớn nhất trong Cựu Ước được các tiên tri coi là tội “ngoại tình”, tội thờ lạy các ngẫu tượng , ông đã tỏ ra liên đới với dân ngang đầu cứng cổ và đứng ra cac gián van xin Thiên Chúa tha phạt cho dân. Lời cầu xin của ông được đẹp lòng Thiên Chúa đến nỗi sau này một Mô-sê Mới, là Đức Giê-su Ki-tô, Con Thiên Chúa đã liên kết mình với con người trong bản tính nhân loại yếu đuối , bất chấp tội lỗi để can thiệp và cứu độ nhân loại bằng đổ máu chính mình trên thập giá, nhờ đó Chúa Cha nguôi cơn thịnh nộ ban ơn tha thứ cho nhân loại. Mô-sê Mới không chỉ đứng ra can thiệp bằng lời với Thiên Chúa, nhưng còn can thiệp bằng máu châu báu của mình. Còn người vui vì tìm gặp được Thiên Chúa, Thiên Chúa còn vui hơn thế nữa!

Lạy Chúa Giê su, con nhìn thấy phản ứng rất bao dung của Chúa đối với tội nhân, con nhận ra lòng từ bi hay tha thứ của Chúa, khiến con không còn vịn vào lý do nào nữa mà không thống hối tội lỗi của chính mình. “Tôi quyết đứng dậy trở về với Cha tôi”. Amen

Lm. Luy Gonzaga NGUYỄN QUANG VINH

GX. PHƯƠNG HÒA – GP. KONTUM

GPKONTUM (07/09/2016) KONTUM

%d bloggers like this: