Home > GiáoPhận, Giới Thiệu, Tài Liệu Nghiên Cứu, TàiLiệu > Vị Tử Đạo người Bélieu – Étienne – Théodore CUENOT Giám Mục Thừa Sai 1802 -1861

Vị Tử Đạo người Bélieu – Étienne – Théodore CUENOT Giám Mục Thừa Sai 1802 -1861

06/04/2018

Vị Tử Đạo người Bélieu – Étienne – Théodore CUENOT  Giám Mục Thừa Sai 
 1802 -1861
  Hội Thừa Sai Hải Ngoại Paris

Chủng Viện Thừa Sai Paris – Rue Du Bac

Các Linh mục thừa sai hải ngoại MEP chia tay lên đường truyền giáo

Các linh mục thừa sai hải ngoại MEP đến nơi truyền giáo các dân tộc.

 

HỘI THỪA SAI PARIS

 (xin tiếp)

 

Étienne Théodore Cuenot đến Hội Thừa Sai Pa-ris gọi tắt là MEP[1] ngày 23 tháng 6 năm 1827. Ngài có ghé Bélieu chia tay với Bố Mẹ không? Không, Ngài thấy viết thư tiện hơn, văn phong của Ngài thật cứng và trong vắt như pha-lê. Người nào đó đã nói rằng Ngài dùng văn như dùng dùi cui[2] , quả đúng:

“Bố thân yêu, bố hãy cùng con thốt lên: Hoan hô Thập Giá! Hoan hô sự lầm than cùng quẫn! Hỡi tử thần, hãy đến đưa chúng ta về thiên đàng…Trong lúc chờ đợi thì hỡi hỏa ngục, liệu hồn đấy! Bố Mẹ thân yêu, con yêu thương Bố mẹ quá để cầu chúc cho Bố Mẹ những của cải và lạc thú của thế gian. Chúng ta được tạo dựng nên để ấp iu và trò chuyện về những sự trên trời chứ không về những chuyện dưới đất…Không gì cản trở con cứu lấy linh hồn mình….Về phí Bố Mẹ cũng đừng quên đến phần rỗi của bản thân…Bây giờ con chỉ mới lên Paris thôi. Con cần phải học về y tế hoặc một nghề nào đó trước khi đi đến các nước truyền giáo. Cách nào mà rồi đây con sẽ học nghề rèn, nghề đóng xe, nghề đóng giày, hoặc nghề may. Chúng ta hãy cầu nguyện để ngày ra đi của con không quá chậm trễ”.

[1] MEP = Missions étrangères de Paris.
[2] Christian Simonnet.

Con muốn rằng khi Bố mẹ nghe con tử đạo, Bố Mẹ sẽ vui mừng như trong một ngày đại lễ. Nếu Bố Mẹ còn muốn biết đến ý muốn của con, con xin tuyên bố dứt khoát, nó là thế đó.”

Hôm trước ngày lên đường, Ngài lại chắp bút viết thêm những dòng đầy tình âu yếm sau đây, như một chúc thư: “con xin gửi cho mỗi người một bức ảnh. Bố thân yêu, con gửi cho Bố ảnh chuộc tội bằng gỗ mà con đã từng đeo trên ngực bốn năm sau này và trên đó con đã thường đặt môi hôn. Bố hãy mang lấy ở cổ. Mẹ yêu dấu thì đã có một ảnh khác đáng giá hơn, do xuất xứ và thâm niên của nó. Bố Mẹ hãy cho con gửi lời biết ơn đến cô Jeanne-Baptiste.”

Con người miền núi đáng gờm là thế đó. Dù thời đại và tính tình của người vĩnh viễn dấn thân trong ơn gọi, là thế nào chăng nữa, thì đó luôn luôn vẫn là sự hy sinh của Áp-ra-ham như một vị Thừa Sai thời chúng ta, khuất núi quá sớm đã viết:

“Khi mình đã quyết định ra đi tìm Chúa, thì phải chuẩn bị hành lý như Áp-ra-ham, thắng yên ngựa và lên đường. Vĩnh biệt hết mọi sự mà cũng chẵng vĩnh biệt gì cả. Chẳng vĩnh biệt gì cả, vì thế giới mà ta rời bỏ vẫn luôn luôn sát sườn chúng ta, trong chúng ta, đến hơi thở cuối cùng. Vĩnh biệt tất cả, vì khi ra đi tìm sự tuyệt đối, chúng ta tuyệt giao với tất cả những gì có thể làm chúng ta xoay phía khác[3].

[3] Y. Raguin trong “Đường chiêm niệm”

Trong thời gian bảy tháng ở Paris, chắc chắn Étienne Cuenot không đủ thì giờ để học hết mọi nghề. Nhưng điều Ngài tậu được quý hơn nghìn lần. Ngài đào sâu căn cước của vị Thừa Sai.

  1. “Vị tông đồ truyền giáo” đó là danh xưng dành cho các linh mục thừa sai Paris; các Giám Mục là các vị “khâm sứ Tòa Thánh”. Có nghĩa họ được Roma trực tiếp gửi sang, chỉ thị là do Thánh Bộ Truyền Giáo ban hành.

Hội do đó không phải là một dòng tu. Thái độ bản sắc không thay đổi, chính là sự quy chiếu với những tập quán và cách sống của Giáo Hội sơ khởi, vào thời phúc âm hóa đầu tiên hơn là với một thế kỷ hay một tinh thần nào đặc biệt.

  1. Hội ra đời trước hết là nhằm đào tạo một Giáo Hội và một hàng giáo phẩm bản xứ, bất cứ nơi nào Hội được gửi đến. Khi nghe những lời chỉ dẫn của Lm Langlois, người thỉnh sinh thừa sai khám phá ra những phương hướng có lẽ chưa biết tới đến nay:

“Lý do chính khiến Thánh Bộ Truyền Giáo gửi anh em đến trong miền đó, là để anh em đảm đương, bằng mọi phương tiện và phương pháp cần thiết, việc giáo dục giới trẻ, cách nào để giúp họ có khả năng tiến tới chức linh mục”.

Hội được thành lập ở Rue du Bac Paris từ năm 1684.

Thế đó, chính Lm Langlois[4], vị Bề trên, tiếp đón Étienne Cuenot.

[4] Được gửi qua Miền Bắc Annam năm 1792, Lm Langlois được gọi về,
nơi đây Ngài đã phục hưng lại “Hiệp Hội cầu nguyện
và làm việc từ thiện cho sự cứu rỗi của những người ngoại giáo”.

Qua các bậc thầy của mình, Étienne Cuenot đã hiểu được trực giác của các vị thành lập các giáo đoàn, có tầm cỡ: Đức Gm Lambert de la Motte, Pallu, Laneau, Vị linh mục hiểu bằng sự thông minh của con tim sự đánh cuộc cả đời mình: sự phát triển của một Giáo Hội địa phương đã sinh thành; và những đức tính nơi một người thợ Tin Mừng: đức ái của các tông đồ và sự thận trọng. Ngài nhận sứ mệnh phục vụ một trong những giáo phận nhiều thử thách nhất: Miền Nam Nước Annam.

(Còn tiếp)
GPKONTUM (06/04/2018) KONTUM

%d bloggers like this: